Cân bằng cuộc sống

Hãy sống hết mình khi ta còn hơi thở

Chợt dừng lại một chút, nhìn vào gương, ta thấy một người quen mà lạ. Quen vì đó là mình, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn nhịp sống ấy. Lạ vì hình như đã lâu rồi ta không thật sự hỏi: Mình đang sống cho ai? Có những lúc nhìn lại, bạn sẽ thấy mình chưa […]

Hani
Tham gia 07, 2024

Chợt dừng lại một chút, nhìn vào gương, ta thấy một người quen mà lạ. Quen vì đó là mình, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn nhịp sống ấy. Lạ vì hình như đã lâu rồi ta không thật sự hỏi: Mình đang sống cho ai?

Có những lúc nhìn lại, bạn sẽ thấy mình chưa làm được gì cho đời. Nhưng nói thật, đời rộng lớn quá. Đôi khi điều đáng buồn hơn là bạn cũng chưa làm được gì cho chính mình. Một công việc làng nhàng để tồn tại. Một cơ thể mệt mỏi vì thiếu chăm sóc. Một tâm hồn khô cằn vì lâu rồi không được nuôi dưỡng.

Ngày qua ngày, bạn bận rộn. Bận lo cho nội, lo cho ngoại, lo cho con cái, lo cho những trách nhiệm không tên. Thời gian thì lúc nào cũng “hết sạch”. Tiền bạc thì luôn có lý do để dành cho người khác. Bạn trở thành người hùng thầm lặng trong câu chuyện của mọi người, trừ câu chuyện của chính mình.

Rồi có khi nào, trong một đêm yên tĩnh, bạn tự hỏi: Mình đã làm gì cho bản thân?

Bạn có học thêm điều gì mới để nâng mình lên một tầng cao hơn?

Bạn có rèn luyện thân thể để ngày mai khỏe hơn hôm nay?

Bạn có nuôi dưỡng tâm trí để đủ vững vàng trước sóng gió?

Bạn có từng tự thưởng cho mình một khoảng lặng để tái tạo năng lượng?

Hay bạn luôn trì hoãn… và gọi đó là hy sinh?

Hy sinh không sai nhưng hy sinh quên mình thì nguy hiểm. Một chiếc cốc rỗng không thể rót nước cho ai. Một người cạn năng lượng không thể tiếp sức mạnh cho người khác. Sống cho người khác là điều đẹp đẽ nhưng trước hết bạn cần sống đủ đầy cho mình.

Cuộc sống này thật ra tươi đẹp hơn ta nghĩ. Không phải vì nó ít đau khổ mà vì trong đau khổ vẫn có cơ hội để lớn lên. Mỗi ngày bạn còn thở là mỗi ngày bạn còn cơ hội viết lại câu chuyện đời mình. Không cần bước nhảy vọt. Chỉ cần từng bước nhỏ. Hôm nay tốt hơn hôm qua một chút. Kiên nhẫn với chính mình một chút.

Hãy học cách biết ơn những người đã từng kéo bạn ra khỏi vực sâu. Họ là minh chứng rằng khi ta yếu, ta được nâng đỡ. Khi năng lượng bạn đủ mạnh thì bạn hãy chìa tay ra với người khác. Nhưng cũng đừng tự trách khi có lúc bạn mệt. Khi năng lượng chưa đủ thì bạn hãy học cách giữ khoảng cách với những điều tiêu cực. Bảo vệ mình không phải ích kỷ mà đó là trưởng thành.

Sống hết mình không có nghĩa là chạy đến kiệt sức. Sống hết mình là sống có ý thức, là mỗi sáng thức dậy biết mình muốn trở thành ai, là mỗi tối đi ngủ biết hôm nay mình đã tiến thêm một bước. Bạn dám sống thật với ước mơ, chăm sóc cơ thể, nuôi dưỡng tâm hồn và không bao giờ phải nói lời xin lỗi vì đã chọn bản thân trong danh sách ưu tiên. Một ngày nào đó khi nhìn lại, điều khiến bạn bình yên không phải là bạn đã làm được bao nhiêu điều vĩ đại cho đời mà là bạn đã không bỏ rơi chính mình trong suốt hành trình.

Hãy sống hết mình khi ta còn hơi thở. Vì từng hơi thở là một món quà và  trước hết bạn xứng đáng được sống một cuộc đời tươi đẹp.

0

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

1 bình luận

  1. DennisMip đã tham gia 02, 2026

    Запой почти никогда не начинается внезапно: сначала это редкие «переборы» по праздникам, потом привычка снимать стресс вечером, а дальше алкоголь всё чаще появляется в распорядке дня. В какой-то момент близкие замечают, что человек уже не контролирует количество, выпивка идёт несколько дней подряд, отменяются дела, нарушается сон, пропадает аппетит, появляются дрожь, потливость, скачки давления. На этом этапе вывод из запоя в Ивантеевке уже не может быть простым «проспаться и прийти в себя» — организму нужна полноценная медицинская помощь.
    Изучить вопрос глубже – http://www.domen.ru

    0