Có một buổi tối rất yên, tôi ngồi một mình và chợt nhớ lại những điều đã trôi qua. Không hẳn những sai lầm lớn khiến tôi ân hận mà là những khoảnh khắc rất nhỏ, rất bình thường… nhưng không bao giờ quay lại nữa.
Tôi không gọi đó là hối hận. Tôi gọi là nuối tiếc.
Hối hận thường đến sau một lựa chọn sai. Nó ồn ào, nặng nề, khiến người ta tự trách mình không thôi. Còn nuối tiếc thì lặng lẽ hơn nhiều. Nó không làm tim đau nhói, chỉ âm thầm ở đó, như một khoảng trống mơ hồ mỗi khi ta vô tình chạm tới ký ức.
Nuối tiếc là khi tôi nhớ lại một lần mình đã muốn nói rất nhiều, nhưng cuối cùng chỉ im lặng. Là lúc tôi định bước tới, nhưng lại dừng lại vì sợ làm phiền, sợ không đúng lúc, sợ mình nghĩ nhiều hơn người khác. Là khi tôi tin rằng “rồi sẽ còn dịp khác”, để rồi không có dịp nào nữa cả. Nuối tiếc vì những điều chưa làm. Có những người tôi đã gặp, đã rất muốn giữ lại, nhưng lại nghĩ rằng họ sẽ hiểu dù tôi không nói gì. Có những cơ hội tôi từng đứng rất gần, chỉ cần đưa tay ra là chạm tới nhưng tôi chọn lùi lại một bước vì không đủ can đảm tin vào chính mình. Khi mọi thứ trôi qua, tôi không trách bản thân, chỉ thấy lòng mình lặng đi. Một cảm giác đau rất nhẹ, nhưng dai dẳng.
Còn tiếc nuối là khi tôi nhớ lại những điều mình đã làm, không sai, chỉ là… chưa đủ tốt. Giá như lúc đó tôi kiên nhẫn hơn một chút. Giá như lúc đó tôi dịu dàng hơn một chút hoặc mạnh mẽ hơn để nói lời tạm biệt sớm hơn. Không phải để sửa quá khứ mà để hiểu rằng mình đã lớn lên từ những lần chưa trọn vẹn ấy.
Có những đêm, nuối tiếc quay về rất khẽ. Nó không hỏi tôi tại sao, cũng không trách móc. Nó chỉ bên tôi, nhắc rằng đã từng có những điều rất đáng trân trọng và tôi đã để chúng trôi qua trong im lặng. Có lẽ ai rồi cũng sẽ mang theo vài nuối tiếc như vậy khi trưởng thành. Và tôi nghĩ, điều đau nhất không phải là đã làm sai mà là đã không làm gì cả. Không nói ra, không bước tới. Không cho bản thân một cơ hội được sống thật với cảm xúc của mình. Nếu có thể, tôi mong những nuối tiếc của ngày hôm qua sẽ khiến tôi can đảm hơn cho ngày mai. Can đảm để nói khi còn có thể nói. Can đảm để nắm lấy khi còn có thể nắm. Can đảm để không để lòng mình đầy ắp những chữ “giá như”. Bởi vì có những điều, khi đã đi qua rồi, ta không thể gọi tên nó bằng gì khác ngoài hai chữ rất buồn: Nuối tiếc.
Tiếp tục với Facebook
Hoặc đăng nhập với Google
В Краснодаре клиника «Детокс» предоставляет услугу вызова нарколога на дом. Специалисты приедут к вам в течение 1–2 часов, проведут осмотр и назначат необходимое лечение. Все процедуры проводятся анонимно и с соблюдением конфиденциальности.
Исследовать вопрос подробнее – нарколог на дом анонимно сочи
Great post! I’m going to share this with a friend.